CÁCH MÌNH TẠO ĐỘNG LỰC CHO BẢN THÂN: SỢ THẤT BẠI – HOW I SELF MOTIVATE: TO FEAR THE FAILURES

Note: there is an English version below the Vietnamese one.

Như tiêu đề, đó chính là cách mình tự tạo động lực cho bản thân. Khá là lạ nhỉ, vì sao bây giờ người ta cứ bảo “Đừng trẻ mà sợ thất bại, cứ làm đi” thì vì sao mình lại lấy việc sợ thất bại làm động lực cho cuộc sống.

Lưu ý rằng mình hoàn toàn không phải một chuyên gia tâm lý học hay có nền tảng nào về tập tính con người. Chính vì thế bài viết này chỉ dựa trên quan điểm cá nhân của mình và đây chính là cách mà mình đã sử dụng để tạo ra động lực trong cuộc sống. Nếu các bạn thấy bài viết này không hữu ích hay sai vl thì cứ bỏ qua nó cũng được.

Trước tiên cần biết trước là mình là một người có xu hướng nghĩ quá lên và lo lắng quá mức, đồng thời bản thân mình cũng khá là bi quan về cuộc sống. Chính vì thế nên mình hay tưởng tượng ra những viễn cảnh tồi tệ nhất trong cuộc sống nếu mình thất bại 🙂 Well yeah, thật đó. Chính vì thế từ mình đã sinh ra một cơ chế phải làm thế nào đó để giảm thiểu nhất khả năng thất bại của mình. Học một cách điên cuồng để giảm thiểu khả năng chịu thất bại 🙂

Ví dụ cụ thể nhé. Well mình học vào đội tuyển Olympic và đi quốc gia sinh một phần là theo nguyện vọng của gia đình để có suất chuyển thẳng vào Y ấy (phần còn lại do mình lười học với nghe bảo đi thi là được miễn bớt mấy môn trên trường =))))) Và well trong khoảng thời gian đầu mình cũng gọi là học khá lơ mơ nên thành tích cũng không được tốt lắm, rồi thế là mình nghĩ ồi học thế này sao vào được tuyển các kiểu. Thế là tự bản thân mình hình thành nỗi sợ lỡ rớt tuyển thì mọi chuyện sẽ ra sao khi mọi công sức của mình bị đổ bể. Thế là lúc đó bắt buộc mình phải cày để giảm thiểu khả năng mình bị rớt tuyển. Thế là cuối cùng mình cũng thành công. Rối nó lại tiếp tục câu chuyện của hồi học quốc gia, mình cũng có tâm lý lo sợ lỡ mình thất bại rồi xong mọi công sức và thời gian bỏ ra đều không được gì cả. Mình sợ mình sẽ tạch giải, mất gốc và trượt đại học. Nếu xảy ra đó sẽ là một thảm họa với mình. Từ đó với động lực là nỗi sợ thất bại và ước muốn tránh thất bại đó mà mình đã quyết tâm học và cuối cùng cũng đạt được thành quả cũng gọi là chấp nhận được.

Đá qua trường hợp của bạn bè mình. Trong quá trình học tuyển và chuẩn bị cho các cuộc thi nào đó, mình đều thấy mọi người than thở kiểu “Rớt giải thôi đi làm ngành” hay “Tạch thì chắc trầm cảm mất”. Dù cho đó chỉ là những câu đùa nhưng mình vẫn nhận ra được trong thâm tâm mọi người cũng đều sợ là họ sẽ thất bại và không đạt được thành quả như mong đợi. Cuộc thi quy mô càng lớn, tính cạnh tranh càng cao thì tâm lý mọi người lại càng có vẻ bi quan như thế. Dẫu rằng việc “không thất bại” không phải là mục tiêu ban đầu của bất cứ ai khi tham gia vào nhưng không hiểu sao mình lại có cảm giác rằng áp lực vô hình này sẽ hình thành trong quá trính chuẩn bị trong kì thi và chiếm lấy mọi người.

Tóm gọn lại chính việc sợ thất bại sẽ khiến mình tập trung cố gắng nỗ lực để tối thiểu hóa khả năng thất bại đến mức thấp nhất có thể. Và chính cái áp lực vô hình đó đã làm mình vô tình chung thúc đẩy sự chuẩn bị của bản thân lên mức cao nhất có thể, từ đó dẫn đến những kết quả tốt hơn nếu mình không bị cái áp lực đó bủa vây. Nếu mình không sợ thất bại và để cho mọi thứ tới đâu thì tới thì có lễ chưa chắc mình đã được như bây giờ.

Lưu ý rằng cách thức này chỉ áp dụng với những người gọi là hay nghĩ quá và mường tượng ra những kịch bản xấu nhất như mình thôi =))) Đồng thời theo mình thấy thì cách thức này về lâu dài cũng sẽ không thật sự tốt. Vì giả sử như bạn đã ở một vị trí an toàn nào đó (ví dụ làm trưởng phòng công ty nhé), và bạn đã có thâm niên lâu năm nên có thể xem như vị trí bạn sẽ ít bị đối mặt với các nỗi sợ thất bại (well chuyện này thì phức tạp lắm =))) Tạm là kiểu bạn sẽ cảm thấy mình an toàn và nếu lúc đó bạn vẫn cứ sử dụng phương pháp này đẻ tạo động lực thì sẽ dẫn đến tình trạng chán nản và không có động lực làm việc. Lúc này thì các bạn nên thử những phương pháp khác để tạo động lực cho bản thân, ví dụ như là nghĩ về những niềm vui hay những phần thưởng mà bạn sẽ đạt được nếu thể hiện tốt nè. Nghĩ và mơ mộng về những thứ đó theo mình cũng là một cách khá tốt để tạo động lực ấy. Con người ta nếu chỉ biết nghĩ đến thất bại mà không mơ về thành công hay sự tiến bộ thì cũng không được.

Đây hoàn toàn là một bài chia sẻ cá nhân và không dựa trên bất kỳ cơ sở khao học nào cả. Tất cả chỉ là dựa trên kinh nghiệm sống cá nhân của mình thôi nên có gì mọi người đọc mà thấy chướng mắt thì cứ thông cảm và bỏ qua nó. Mình cảm ơn!

——————————————————————————————————————–

As the title may suggest, that is the way how I motivate myself. It’s quite strange, right! Nowadays, people keep saying “Don’t be afraid of failure, just do it”, then why do I take the fear of failure as a motivation for life.

It should be noticed I am completely not either a psychologist or possess any background in behavioral science. Therefore, this piece of writing is based solely on my personal opinion and this is the way that I have been using to create motivation for myself. If you find it incorrect and unhelpful, just ignore it.

First of all, it should be acknowledged in advance that I have a tendency to overthink and worry too much; plus, I am quite a pessimist. Hence, it’s not uncommon for me to imagine the worst scenario whenever possible 🙂 It’s a reason why a mechanism working to minimize the likelihood of failure just formed inside me. To be more specific, studying non-stop to minimize the probability of failure.

Let me tell you several examples from myself. Well, I joined the Olympic team and participated in the Vietnamese Biology Olympiad (VBO) partly due to my family’s desire to obtain direct entrance to medical schools ( for the other part, it was because I was hella lazy and heard that I could be exempted from learning other subjects). In the beginning, I was heedless of my studies. As a result, my performance and test scores were not very good, so I began to wonder how could I become a member of the Olympic team. After all, the fear of disqualifying for my city’s team emerged. I was afraid of all the bad consequences if I failed. At that time, I had no choice but to study and practice hard to reduce the possibility of failing the entrance exam to as little as possible. I finally succeeded ( my score was the highest lol among every participant lol). As it went on to the time we prepared for the VBO, I, again, had the inevitable fear of losing and wasting all of the efforts and time spent for nothing. I was afraid that I would not get any prize, fall behind my peers and fail in getting into any university. If it had happened, it would have been a total disaster to me. Since then, with motivation as the fear of failure and the desire to avoid that failure, I determined to study as much as possible and finally achieved a somewhat acceptable result.

In regard to the case of my friends, during the process of studying and practicing for competitions, I saw them complaining something like “If I failed, I would become a prostitute” or “Failing is depression”. Even though they were just jokes, it made me realize that everyone was just afraid of failing in obtaining satisfactory results. The bigger the competition, the more competitive it is, the more pessimistic it seems to be. Even when “not failing” was not anyone’s original goal in the first place, I somehow got the feeling that this invisible pressure would be born inevitably just to take over everyone’s mind.

In short, the fear of failure would force me to focus my efforts on doing everything to minimize the possibility of my failure (of course, they have to be legal). Moreover, it was the invisible pressure that made me unconsciously push myself to my highest limit, which would lead to better results if I were not under such pressure. If I had not been not afraid of failure and just let it go, there might not be a K like who I am right now.

Note that this method can and should only be applied to the so-called over-thinkers who love to envision the worst scenarios like me =))) At the same time, I think this method, in the long run, will not be really appropriate and useful. Like, just imagine you are in a safe position (for example, the senior clerk of a big company), and you have lengthy work experience. Hence, it can be considered that you will be less likely to be exposed to fears of failure (well this is very complicated =))) It’s kind of like you will feel secure. At that time, if you still use this way to motivate, it will probably result in a lack of motivation and inspiration to work and progress. At this point, how about trying other methods to self motivate, for example, thinking about the happiness or rewards for your marvelous performance. Dreaming about these positive things is, in my opinion, also a pretty effective way to create motivation in life. If humanity always thinks about failure instead of success, it’s not gonna be good.

This is solely a share of personal opinions and thoughts. It is not backed up by any solid scientific evidence, just based upon my personal experience in life. Were you find it irritating and useless, skip it. Thanks!

Kết quả hình ảnh cho images for study
cre: pexels.com


2 bình luận về “CÁCH MÌNH TẠO ĐỘNG LỰC CHO BẢN THÂN: SỢ THẤT BẠI – HOW I SELF MOTIVATE: TO FEAR THE FAILURES

  1. UMMMM HI anh, e năm nay mới lên 10, e chuyên sinh, cũng ước mơ QG, với mục tiêu tuyển thẳng y. E mới đi học đc 2 3 buổi đầu (học hè trên trường môn sinh) thôi, và woa, umm e cảm thấy mình bị kém so với các bạn, mặc dù e đậu Á khoa chuyên sinh của thành phố năm nay. Dù cho ngày nào e cũng tự học, cách 1 2 ngày e sẽ mở ra đọc vài trang Campbell (ya e đọc vì thích thú ấy ạ ~ trộm vía ~, nên e khá siêng đọc), nhưng mà e cảm nhận sự thua kém với mn, với các bạn trong lp. Tính e hay nghĩ quá, tự ti về ngoại hình và vì có 1 khoảng thời gian trầm cảm từ c2 nên e nhìn đời bằng 1 cái nhìn đầy sự bi quan, e rất là sợ thất bại, ít nhất trong khoảng thời gian đen tối c2 e vẫn liên tục đứng nhất nhì,e thức đêm, cố gắng học và học. Nhưng mà e bây giờ dù đọc Campbell (ít nhất là xong chương 1) … e ko thể trả lời những câu hỏi khó của thầy, tại sao top 20, top 15 có thể ít nhất là bàn luận đc, thì e dường như mù tịt, e rất sợ, là e mơ tưởng quá cao, chỉ thấy đc hào quang thi QG, mà ko lường đc sức mình. Cuộc sống e tốt, ba mẹ e tốt, nhưng mà bắt đầu con đg chuyên QG này, e lại thấy mk thua kém nhiều người. Sau những lời chia sẻ định hướng thi QG với các bạn, e lại cảm thấy mk đang quá tự đắc, tự cao, rằng bản thân mk ko giỏi như vậy, rằng đến cả vào tuyển Olympic cũng mơ hồ. E vừa bị ngợp trong ko khí c3 vừa cảm thấy mk học tụt lùi đi. RẰNG E VỚI ƯỚC MƠ VÀO TRG Y, LIỆU CÓ THỂ ĐẠT ĐC GIẢI QUỐC GIA KHÔNG?
    E đọc Blog của anh từ 2 tháng trc rồi, truyền cảm lắm ạ. Thật vui khi có người chia sẻ tận tình như vậy, bây giờ trc mắt là kỳ thi Olympic 30/4, e sẽ cố gắng hết sức ạ!!!

    Thích

    1. Ui chào em,
      Trước tiên thì anh xin chúc mừng em đạt thành tích Á khoa nhá! Đây là một thành tích thật sự rất đáng tự hào và em nên tự hào về việc đó ấy.
      Ôi còn ước mơ vào giải Quốc gia rồi các bước trước đó như Olympic thì anh tin là em hoàn toàn có khả năng ấy. Bản thân anh hồi mới vào anh cũng gặp những vấn đề như vậy kiểu mình cảm thấy bị ngợp và không theo được chương trình cấp 3 (sau anh mới biết là mấy câu hỏi các thầy cô hỏi lúc đó nằm trong mấy tập đề Olympic các thứ nên mình đọc Campbell chay thì không có đâu em ưi =))))) Anh nghĩ em hãy thử đi hỏi các anh chị khóa trên nếu có thể về chương trình dạy năm lớp 10 và những lời khuyên để cải thiện tình hình, còn bao kinh nghiệm của anh thì nằm trong cái blog đó ấy, em có thể check trước bài viết về Olympic 30/4. Còn lại anh tin là ai cũng có đủ tiềm năng để thi cả (đội tuyển năm anh lớp 12 còn có đứa từ chuyên toán nhảy qua mà nên không sao đâu), em còn có nền tốt là á khoa thành phố nữa.
      À với một lời khuyên là nếu được em cứ tập trung vào lộ trình bản thân trước còn việc cứ kiểu đi so sánh mình với người khác thì nó sẽ chỉ khiến mình luôn cảm thấy tệ thôi vì sẽ luôn có người giỏi hơn mình ấy (nó như kiểu một trò chơi em không bao giờ thắng được). Cứ tập trung phát triển và tin vào bản thân mình trước đã nhờ.
      Anh chúc em may mắn với con đường còn dài nhá!

      Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s